Việc mình giao cho máy sau cùng là việc nhàm nhất trong danh sách: chạy lại test sau mỗi lần sửa. Trước đó mình đã giao mấy việc oai hơn, và chúng hỏng. Nên tự động hoá việc gì trước là câu mình trả lời sai suốt một năm. Đây là thứ tự mình dùng bây giờ, và nó ngược với bản năng.
Việc nhàm nhất được giao đầu tiên
Việc đáng giao đầu tiên không phải việc ngốn nhiều thời gian nhất. Nó là việc bạn kiểm được kết quả trong một phút.
Với mình, việc đó là chạy lại test suite. Sửa xong thì chạy, đọc dòng cuối, xanh thì đi tiếp. Không có vùng xám nào ở giữa. Giao đi mình không mất quyền gì, vì bản thân cái test đã là người duyệt.
Việc trông oai hơn nhiều là để máy tự chọn hướng cho một bài viết. Mình giao cái đó trước. Kết quả không sai, chỉ nhạt, mà nhạt thì không ai báo lỗi. Cách mình xếp lại bốn nhóm việc nằm ở bài tự động hoá sai chỗ.
Bốn câu hỏi mình đặt trước khi giao
- Việc này mình đã làm tay bao nhiêu lần rồi.
- Máy làm sai thì ai phát hiện, và sau bao lâu.
- Kết quả đúng trông ra sao, viết được thành một câu không.
- Sai một lần thì mất gì: mất vài phút, hay mất tiền.
Câu thứ hai là câu mình dừng lại lâu nhất. Nó phải điền được bằng một cái tên và một khoảng thời gian. "Chắc có ai đó thấy" không tính là điền.
Câu thứ ba lọc được nhiều hơn mình tưởng. Việc nào mình không tả nổi kết quả đúng thì máy cũng không có gì để nhắm vào.
Nên tự động hoá việc gì trước
Thứ tự mình dùng, từ trên xuống dưới:
- Việc lặp hằng ngày, kết quả máy chấm được. Giao hết, khỏi ai duyệt.
- Việc lặp lại nhưng sai thì tốn tiền. Máy làm hết, mình bấm nút cuối.
- Việc cần phán đoán, làm một lần. Máy tìm tư liệu, mình quyết.
- Việc không ai kiểm chứng được. Giữ trong tay, hoặc dựng cách nhìn thấy trước đã.
Cột để xếp là "kiểm được hay không", không phải "tốn bao nhiêu thời gian". Đây đúng là chỗ mình làm ngược trong năm đầu.
Thứ tự mình từng xếp sai
Ban đầu mình xếp theo số phút tiết kiệm được. Việc nào ngốn nhiều giờ nhất thì giao trước. Nghe hợp lý tới mức mình không kiểm lại.
Hoá ra hai cột đó gần như trái ngược nhau. Việc ngốn giờ của mình hồi đó là đọc, cân, rồi quyết. Đúng loại việc máy làm ra kết quả trôi chảy mà rỗng. Còn việc bấm chạy lại test thì mỗi lần chỉ tốn chưa tới một phút, nên nó nằm mãi dưới đáy danh sách.
Mình chưa bao giờ ngồi cộng số lần bấm trong một ngày. Cái mình nghĩ là "việc này nhanh mà", nên nó không tới lượt trong suốt một năm.
Lần mình giao sớm quá
Có một việc mình giao rồi phải rút lại: quyền tự tuyên bố đã kiểm tra xong.
Nghe thì nó thuộc nhóm 1. Chạy test là việc lặp lại, kết quả xanh đỏ rõ ràng, nên để agent tự chạy rồi tự báo kết quả là hợp lý. Mình đọc dòng "đã chạy test, tất cả xanh" rồi đi làm việc khác.
Chỗ hỏng nằm ở chữ "tất cả". Repo này có bốn file test đỏ sẵn từ trước. Ba file cần một database thử mà máy mình không dựng sẵn, file thứ tư cần khoá của bản thật. Đỏ ở đó là bình thường, nên một lời khai "tất cả xanh" vừa không đúng, vừa nghe không có gì lạ.
Mình phát hiện lúc tự chạy lại một suite và thấy con số không khớp với thứ vừa đọc. Mình không ghi lại lời khai đó đã đứng được bao lâu trước khi bị bắt, và đó là phần khó chịu nhất. Sau đó luật đổi: máy chạy, còn mình tự chạy lại và đọc exit code thật, rồi so với danh sách bốn file đỏ sẵn kia. Lời khai của máy không còn được tính là bằng chứng.
Việc chạy test vẫn thuộc nhóm 1. Việc tuyên bố kết quả thì không, và mình xếp nhầm hai thứ đó vào cùng một dòng.
Nhóm 4 nhìn giống nhóm 1
Đây là cái bẫy mình dính nhiều lần nhất. Việc dễ thì mình mặc định là việc kiểm được.
Đặt slug cho một bài viết là việc dễ. Nhưng đặt trùng đường dẫn của một trang hệ thống thì hệ thống ưu tiên trang có sẵn, và bài đó vĩnh viễn không mở được. Không có dòng lỗi nào, không ai bị chặn. Việc dễ, mà sai thì không phát ra tín hiệu nào.
Cách thử của mình là điền câu thứ hai. Điền được cả tên lẫn khoảng thời gian thì việc đó thật sự ở nhóm 1. Bỏ trống một vế là nó tụt xuống nhóm 4, kể cả khi nghe rất tầm thường.
Việc mình vẫn giữ trong tay
Bốn việc mình chưa giao, và chưa có ý định giao:
- Quyết định site này nói cái gì.
- Quyết định bỏ một thứ đang chạy.
- Bấm publish. Quyền publish của con bot bị chặn ở phía server, mình kể trong bài vì sao blog này chạy Payload CMS.
- Bấm deploy. Quy trình sáu bước mình mô tả ở bài deploy Next.js lên VPS.
Cả bốn đều thuộc nhóm 2 hoặc nhóm 4: hoặc sai thì tốn tiền, hoặc sai mà không ai chấm được.
Cách viết việc ra giấy cho máy
Xếp xong thứ tự thì còn phần mô tả. Một việc ở nhóm 1 mà tả mơ hồ thì nó chạy sai, và chạy sai đúng cách nó hiểu.
Việc chấm bài trên site này là ví dụ gần nhất. Lúc còn tả bằng chữ "viết cho chuẩn SEO" thì mỗi lượt ra một kiểu. Lúc tả bằng số, bài dưới 300 chữ thì kêu, meta title 15 tới 60 ký tự, thì máy và mình chấm ra cùng một kết quả.
Mình viết riêng phần này trong bài giao việc cho AI agent. Phần nhìn thấy máy đang làm sai thì ở bài làm sao biết AI đang làm sai.
Còn quy trình viết bài, tức việc nhóm 3 mà mình chỉ giao một nửa, nằm ở quy trình để AI viết bài chuẩn SEO. Công cụ mình dùng để ra lệnh là Claude Code, kể riêng trong bài Claude Code là gì, tài liệu gốc ở trang hướng dẫn của Anthropic.
Ai không nên xếp theo thứ tự này
Thứ tự này hỏng với người chưa từng làm việc đó bằng tay. Bạn không biết kết quả đúng trông ra sao thì không xếp nổi việc nào vào nhóm nào, và mọi việc sẽ trông như nhóm 1.
Nó cũng hỏng nếu bạn đang cần một thứ để đưa cho người khác xem. Việc nhóm 1 chạy xong không có gì để trình bày. Nó chỉ làm mấy phút của bạn trống ra.
Mình cũng chưa chắc bốn nhóm này đủ cho một đội đông người. Ở đây chỉ có mình với mấy con agent, nên mọi việc rơi vào nhóm nào cũng là mình chịu.
Bắt đầu từ đâu hôm nay
Mở danh sách việc của bạn ra, đánh số nhóm cho từng dòng. Rồi chọn đúng một dòng ở nhóm 1 mà bạn đang làm tay hằng ngày.
Giao đúng một dòng đó. Chạy một tuần. Nếu hết tuần bạn vẫn chứng minh được nó chạy thật thì mới lấy dòng thứ hai. Mấy ghi chép cùng mạch mình để ở chủ đề Tự động hoá.
Danh sách của mình bây giờ ngắn hơn hồi mình mới bắt đầu. Không phải vì máy làm được ít hơn, mà vì mình đã rút lại những việc mình không kiểm nổi.



